Home / THƯ GIÃN / Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.14)

Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.14)

1.Chặt cây

Trong lớp học, người thầy đặt ra một câu hỏi: "Nếu một ngày các em lên núi chặt cây. Trước mặt các em có hai cây: một to, một nhỏ. Các em sẽ chặt cây nào?”.

Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”

Thầy cười cười, nói: “Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”

Cả lớp lớp nghĩ và tin tưởng cây thông quý hơn nên nói: “Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”

Thầy vẫn cười nhìn chúng tôi hỏi tiếp: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”

Cả lớp cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: “Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!”

Ánh mắt thầy lại sáng lên, như kiểu thầy vừa nghĩ ra điều gì đó mới lạ, quả nhiên, thầy nói: “Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?”

Chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, tiếp tục đáp: “Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!”

Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?” Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: “Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!”

Thầy không để chúng tôi thở, hỏi: “Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?”

Cuối cùng, một bạn mạnh dạn đứng lên hỏi thầy: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?”

Thầy bèn đáp: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?”

*Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị tác động bởi những điều kiện và hiện tượng không thuận lợi bên ngoài.

2. Bao nhiêu giày mới đủ một chuyến đi dài?

Có một hòa thượng quyết định sang Tây phương lấy Kinh, liền bái biệt sư phụ.

“Con dự định khi nào sẽ khởi hành?”, sư phụ hỏi.

“Tuần sau, thưa thầy”, vị hòa thượng cung kính trả lời.

Sư phụ lại hỏi: “Tại sao lại là tuần sau?”

“Bởi vì đường sá xa xôi, vậy nên con đã nhờ người ta làm mấy đôi giày cỏ, tuần tới sau khi giao hàng rồi, con sẽ khởi hành ngay”.

Sư phụ cúi đầu trầm ngâm một lúc, nói: “Ừm, suy nghĩ của con thật là chu đáo. Không bằng như vậy đi, cũng không cần nhờ người ta làm giày cỏ gì nữa cả, ta sẽ xin các tín chúng quyên góp là được rồi, như vậy sẽ nhanh hơn”.

Vị hòa thượng cảm thấy lời kiến nghị của sư phụ quả thật là rất hay, liền nhận lời ngay. Chỉ là không biết sư phụ đã nói với bao nhiêu người, hôm đó lại có đến mấy chục vị tín chúng mang giày cỏ đến tặng, từng đôi từng đôi giày cỏ chất đầy một góc nhỏ thiền phòng. Sáng sớm hôm sau, một tín chúng mang cây dù đến, tỏ ý muốn tặng cho hòa thượng.

Hòa thượng không hiểu tại sao, hỏi: “Dám hỏi thí chủ, sao ông lại muốn tặng dù?”.

Tuy nhiên, hôm nay không chỉ một người mang dù đến mà là mười người, hai mươi người,……..đến buổi tối, trong thiền phòng của ông rốt cuộc đã chất đến gần năm chục cây dù.

Sau buổi tối, sư phụ bước vào thiền phòng của ông: “Đã chuẩn bị thế nào rồi? Giày cỏ và ô dù đã đủ dùng chưa?”.

“Đủ rồi, đủ rồi, thầy ạ”. Vị hòa thượng chỉ về số giày cỏ và ô dù ở trong phòng, đã được chất thành đống như một ngọn núi nhỏ, nói: “Nhiều quá rồi, con không thể mang theo tất cả để khởi hành được”.

“Như vậy sao được?”, sư phụ không đồng ý mà nói rằng: “Trời có giông bão không đoán trước được, ai có thể biết được rằng con sẽ đi bao nhiêu dặm đường, trải bao nhiêu mưa gió đây? Lỡ như giày cỏ đi rách hết rồi, dù cũng không còn nữa, lại phải làm thế nào đây? Vẫn là hãy mang theo nhiều một chút, như vậy thỏa đáng hơn”.

“Nhưng mà………” “Đúng rồi!”, sư phụ lại nói: “Con trên đường đi, nhất định sẽ gặp không ít những con sông con suối khác nữa, bắt đầu từ ngày mai, thầy xin tín chúng quyên góp thuyền bè, con cũng mang toàn bộ đi theo luôn………” Vị hòa thượng lúc này mới hiểu được dụng tâm của sư phụ, anh quỳ xuống đất, cung kính nói: “Sư phụ, con đã minh bạch rồi! Đệ tử sẽ khởi hành ngay bây giờ, cái gì cũng không mang theo cả!”

*Điều sư phụ muốn nói với tiểu hòa thượng chính là hành trình về trời tây này có thành công hay không, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân có được trang bị đầy đủ hay không, mà là có “quyết tâm” vững chắc hay không.

Mang theo nhiều hành lý quá, gánh vác nặng nề, chắc chắn là không có cách nào để đi xa được. Hành trình thật sự chính là như vậy, hành trình của cuộc đời cũng là như thế! Khi gánh nặng trong tâm chúng ta quá nặng nề, có quá nhiều thứ “không bỏ được”, nó sẽ khiến chúng ta không cách nào cất những bước chân nhẹ nhàng thoải mái.

3.Giá trị chiếc rìu

quà tặng cuộc sống dân đầu tư

Có một tiều phu đến xin việc ở một nhà thương gia giàu có. Thấy anh khỏe mạnh, hiền lành, lại nhiệt tình, có thể làm được việc và thương cho hoàn cảnh của anh nên ông chủ đã tiến cử anh với người quản lý.

Người quản lý liền trao cho anh một chiếc rìu, dẫn anh vào rừng và bảo: - Anh thử đốn cây này cho tôi xem.

Vì đã từng lao động, nên anh đốn rất nhanh. Người quản lý nhận anh vào làm việc, đưa ra mức lương và cho nơi cư ngụ. Dù mệt nhọc nhưng anh cảm thấy rất vui, vì nghĩ rằng cuối tuần sẽ có một số tiền kha khá đem về gia đình.

Thứ Hai, thứ Ba, rồi thứ Tư vùn vụt trôi qua. Đến ngày thứ Năm, người quản lý gọi anh vào cám ơn và trao cho anh tiền công cả một tuần. Anh vui sướng cầm những tờ giấy bạc thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt rạng ngời niềm vui.

Bỗng chợt nhận ra có điều gì bất thường, anh thắc mắc hỏi người quản lý: - Tôi rất cảm ơn chủ đã trả lương cho tôi suốt tuần. Nhưng sao không để đến thứ Bảy mà lại trả lương vào hôm nay.

- Đáng tiếc là tôi không thể mướn anh được nữa, vì theo sổ sách thì anh đốn được nhiều cây nhất vào ngày thứ Hai, nhưng qua ngày thứ Ba cây đã giảm xuống, và ngày thứ Tư anh là người đốn được ít cây nhất trong các công nhân ở đây.

- Nhưng thưa anh, tôi đã làm hết sức mình. Tôi đi làm sớm về trễ. Tôi chỉ nghỉ để ăn trưa có nửa tiếng thay vì một tiếng. Tôi làm việc không ngừng. Tôi làm việc cả giờ giải lao nữa. Vậy anh còn muốn gì nữa?

- Những gì anh vừa nói không sai chút nào, tôi hoan nghênh sự nhiệt tình của anh. Nhưng xin lỗi anh, tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả làm việc của anh thôi. Anh tiều phu buồn rầu vì nghĩ sức khỏe của mình đã yếu. Anh cũng chưa biết phải tiếp tục làm gì để phụ giúp gia đình, Anh tìm đến ông chủ, xin lỗi vì đã không làm được như kỳ vọng của ông và thắc mắc không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

- “Lần cuối cùng cậu mài chiếc rìu của mình là bao giờ?” – người thương gia hỏi

- “Mài rìu ư? Tôi đã dành hết thời gian của mình để đốn cây mà không để ý đến việc mài nó’”

– anh tiều phu buồn rầu đáp. -”Anh hãy về mài rìu và hãy nhớ mài nó mỗi ngày rồi ngày mai quay lại làm việc, tôi tin là một người như anh sẽ làm tốt công việc."- người thương gia nói đầy tin tưởng. Anh tiều phu rối rít đa tạ người thương gia, rồi vui sướng quay về nhà.

*Hình ảnh anh tiều phu là hình ảnh đại diện cho rất nhiều người trong số chúng ta. Chúng ta mải miết chạy theo những mục tiêu đề ra, cứ chạy, cứ đua mà quên đi rằng: chẳng có “cỗ máy” nào chạy mà không cần nghỉ để “tra dầu, bảo dưỡng”.

Một ngày, chúng ta sẽ thấy mình mệt nhoài và dường như đang rơi vào khoảng không chơi vơi vô định. Không phải cứ chạy hết tốc lực đã là điều hay. Quan trọng là trong quãng đường đến đích ấy, bạn cần vạch ra cho mình những kế hoạch mà trong đó chứa các “điểm nghỉ”. Nó không chỉ là lúc để bạn hồi sức mà còn là thời điểm cho bạn đánh giá bản thân, và “mài vũ khí” của mình.

(Nguồn: Sưu Tầm)

Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.14)

 

Show Buttons
Hide Buttons