Home / Giáo dục / THƯ GIÃN / Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.19)

Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.19)

1."CHO CHÁU XIN MỘT ĐÔLA THÔI !"

Câu chuyện có thật từ nhà từ thiện Kenneth Belling. Một ngày vào năm 1990 tại khu vịnh San Francisco, Hoa Kỳ đột nhiên ông phát hiện mình mất chiếc ví. Có lẽ chiếc ví đã bị rơi khi ông đi qua khu nhà ổ chuột ở Berkeley.

Mấy giờ qua đi, người trợ lý hoài nghi: “Thôi, chúng ta đừng hy vọng gì bọn người sống trong khu ổ chuột.Trong ví có danh thiếp của ngài, nếu muốn trả họ đã gọi trả rồi ”.

Trời bắt đầu tối và bỗng điện thoại vang lên. Đó là cuộc gọi của người nhặt ví. Người đó nói là đang đợi ông tại bốt điện thoại công cộng trên đường Kata. Người trợ lý hét lên: “Hãy cẩn thận ! Đây có thể là cái bẫy tống tiền?”

Belling bỏ qua lời cảnh báo và lái xe đi. Ông tới nơi thì thấy một cậu bé nghèo khổ rách rưới đang đứng cầm chiếc ví trên tay. Người trợ lý mừng rỡ lao đến mở chiếc ví kiểm tra, anh hơi ngạc nhiên khi thấy bên trong vẫn còn nguyên đầy đủ số tiền.

Chờ đợi một lát, cậu bé ấp úng nói: “Cháu có một lời cầu xin, các ngài có thể cho cháu một ít tiền không?”

Lúc này, người trợ lý cười lớn đầy khinh bỉ: “Biết ngay mà …”. Nhưng Belling nhẹ nhàng hỏi cậu bé muốn bao nhiêu.

“CHO CHÁU XIN 1 ĐÔLA THÔI", cậu bé ấp úng. Trong lúc mọi người còn ngạc nhiên chưa hiểu thì cậu bối rối giải thích: “Cháu không có tiền để gọi điện thoại. Cháu phải vay 1 đô la để gọi được cho ông, cháu cần 1 đôla ".

Nghe đến đấy người trợ lý cúi đầu xấu hổ. Còn Belling vội ngồi xuống ôm cậu bé vào lòng. Hành động này của cậu bé đã khiến Belling nghĩ đến một kế hoạch từ thiện. Ông quyết định xây thật nhiều trường học miễn phí ở Berkeley để các bé nghèo được đến trường.

Trong ngày khai giảng, Belling nói: “ĐỪNG TỰ PHÁN XÉT VỀ NGƯỜI KHÁC. Chúng ta cần đón tiếp những tâm hồn thuần khiết và tốt bụng. Điều này rất đáng để chúng tôi đầu tư vào Berkeley ngày hôm nay .” 

2.LỜI HỨA 200 NĂM

Từ lâu tại công viên Riverside bên bờ sông Hudson, New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, người ta thấy có một ngôi mộ của một cậu bé. Vậy cậu bé này là ai ? Tại sao một cậu bé vô danh lại được yên nghỉ bên cạnh một tổng thống lẫy lừng như vậy?

quà tặng cuộc sống
Mộ cậu bé nhìn sang là lăng mộ nguy nga của Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant.
quà tặng cuộc sống
Ngôi mộ năm 1908

Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại toàn bộ câu chuyện như sau:

Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé quá đau thương nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.

Sau đó vì kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải bán đi mảnh đất này. Tuy nhiên, trong bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: HÃY VĨNH VIỄN LƯU GIỮ LẠI NGÔI MỘ CỦA CẬU BÉ !

Người chủ nhân mới đồng ý điều kiện này. 100 năm qua đi, mảnh đất này sau đó chuyển đổi bán tiếp cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó như đúng hợp đồng.

Đến năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant. Tuy nhiên điều khiến nhiều người xúc động đó là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ nguyên, và lăng mộ cậu bé trở thành lăng mộ "hàng xóm" của Tổng thống Grant.

Lại 100 năm nữa qua đi. Đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để lưu truyền lại đời đời cho hậu thế.

Đã hứa thì phải giữ lời. Và lời hứa này đã được giữ suốt hơn 200 năm !

 

dân đầu tư

3. Người lính trở về

Một người lính từ San Francisco gọi điện về cho cha mẹ mình: “Thưa cha mẹ, con đã trở về!

Cha mẹ:Ơn Chúa, con hãy trở về ngay đi, cha mẹ đã chờ đợi con lâu lắm rồi!

Người lính:Nhưng con có một yêu cầu hơi “quá đáng”! Con còn có một người bạn đi cùng nữa, và con muốn ba mẹ hãy chào đón cậu ấy như người trong nhà.

Cha mẹ:Đương nhiên rồi! Cha mẹ rất vui mừng!

Người lính:Thế nhưng có việc này con cần phải nói trước cho cha mẹ biết. Cậu ấy bị trọng thương nên hiện giờ chỉ còn một tay và một chân!

Cha mẹ:Con trai! Cha mẹ rất lấy làm tiếc, nhưng chúng ta có thể tìm cho cậu ấy một nơi nào đó để sinh sống. Bởi vì con biết đấy, bạn của con bị tàn tật như vậy có thể sẽ đem lại gánh nặng lớn cho chúng ta. Con cứ về nhà trước đi, bạn của con có thể sẽ tìm được cuộc sống mới của cậu ấy!

Người lính im lặng và cúp máy…

Mấy ngày sau, cha mẹ người lính nhận được giấy báo của cảnh sát nói rằng con trai của ông bà đã nhảy lầu tự tử. Hai người không thể tin điều đó là sự thật: “Tại sao lại vô lý như vậy? Nó có gia đình, nó lại vừa được trở về từ cõi chết.

Thế là, họ vội vàng lái xe đến đồn cảnh sát, vừa bước chân vào chỗ để xác, hai người họ kinh ngạc bởi vì nhìn thấy rõ ràng con trai của họ, chỉ còn lại một chân và một tay…

*Chúng ta thường hay dùng cái nhìn thành kiến, phiến diện của mình để đi đối đãi với người khác, mà không hề để ý đến suy nghĩ của họ. Chỉ có đặt mình vào hoàn cảnh của người khác và nghĩ cho người khác trước khi nghĩ tới mình thì mới nhận được những điều tốt đẹp.

Quà tặng cuộc sống cho dân đầu tư (P.18)

(Nguồn: Sưu Tầm)

Show Buttons
Hide Buttons