Home / Giáo dục / THƯ GIÃN / Câu chuyện đầu tư ngày thứ 4 (P.3)

Câu chuyện đầu tư ngày thứ 4 (P.3)

Lý Thuyết "Bước đi ngẫu nhiên"

Hầu hết các lý thuyết về chủ đề này có thể được tìm thấy trong luận án tiến sĩ với nhan đề "Lý thuyết Đầu cơ" của nhà toán học người Pháp Louis Bachelier. Trong luận án của mình, Bachelier đưa ra kết luận: "Kì vọng toán học của các nhà đầu cơ là zero" và ông tin rằng đó là một "trò chơi công bằng".

Không may là những lý thuyết của ông đi trước thời đại một thời gian quá dài nên chúng gần như bị quên lãng hoàn toàn cho đến hơn 50 năm sau khi những phát hiện của ông được xuất bản vào năm 1964. Lý thuyết "Bước Đi Ngẫu Nhiên" (Random Walk ) nói rằng sự vận động của giá cả trên thị trường chứng khoán sẽ không đi theo bất kì một khuôn mẫu hay một xu hướng nào đã từng có trước đây. Và do đó những biến động giá trong quá khứ sẽ không thể sử dụng được trong việc dự đoán những bước đi tiếp theo của “chú bò” này trong tương lai.

Năm 1973 khi Burton Malkiel viết quyển sách "A Random Walk Down Wall Street ", thì lý thuyết bước đi ngẫu nhiên bắt đầu trở nên phổ biến. Quyển sách này có thể được xem như một trong những lý thuyết đầu tư kinh điển nhất trên thị trường chứng khoán. Lý thuyết cho rằng sự thay đổi giá của một chứng khoán riêng lẻ bất kỳ hay chỉ số chứng khoán của cả thị trường trong quá khứ đều không thể dùng để dự báo cho sự thay đổi trong tương lai.

Trước đó, năm 1953, Maurice Kendall là người đầu tiên đưa lý thuyết này. Kenall cho rằng các thay đổi trong giá chứng khoán là tác động lẫn nhau và các khả năng thay đổi có thể xuất hiện với cùng một xác suất như nhau, thế nhưng qua thời gian, giá chứng khoán dường như luôn có xu hướng tăng.

Nói một cách đơn giản nhất thì lý thuyết bước đi ngẫu nhiên cho thấy giá chứng khoán tuân theo bước đi ngẫu nhiên và đó là bước đi không thể tiên đoán trước được. Khả năng tăng hay giảm của chứng khoán trong tương lai là tương đương nhau. Những người tin theo lý thuyết này tin rằng trong tương lai, thị trường không thể giống như những gì nó đã xảy ra vì luôn có những rủi ro tăng thêm, đó là những rủi ro không thể biết trước.

Thực tế, trong trung bình dài hạn các nhà kinh tế học đã rút ra kết luận là thị trường luôn đi lên. Do đó, sử dụng cách thức quản lý tiền bạc đơn giản của Shannon xem ra sẽ đem lại lợi nhuận còn lớn hơn khi so với trung bình gia tăng của chỉ số S&P 500.

Một đại diện nữa của thuyết này chính là Markowitz, người từng đoạt giải Nobel kinh tế. Ông này vận dụng xác suất để giảm rủi ro của danh mục đâu tư thông qua số trung bình và phương sai (mean và variance). Thực tế Markowitz có dùng những thông tin cơ bản khi nghiên cứu danh mục đầu tư của mình nhưng ông không chú trọng quá về việc nghiên cứu kỹ những thông tin này mà quan tâm nhiều hơn tới việc dùng xác suất để đa dạng hóa danh mục đầu tư và hạ thấp tỷ lệ rủi ro xuống 1 mức có thể chấp nhận được. Có thể nói, bằng cách vận dụng thuyết bước đi ngẫu nhiên, xác suất và toán học các nhà đầu tư hoàn toàn có thể thắng được thị trường.

Kenyes, nhà kinh tế học vĩ đại người Anh đã từng phản đối kịch liệt thuyết bước đi ngẫu nhiên và ông không bao giờ tin vào việc mua 1 cổ phiếu mà mình không hiểu rõ nó. Warren Buffet, nhà đầu tư Chứng khoán thành công bậc nhất trên thế giới cũng đã chứng minh rằng phân tích cơ bản hoàn toàn có thể giành thắng lợi. Tuy nhiên, không thể phủ nhận sự thành công của những người kế thừa thuyết bước đi ngẫu nhiên.

(Theo phochungkhoan)

Câu chuyện đầu tư ngày thứ 4 (P.3)

Show Buttons
Hide Buttons